Thứ Tư, 23 tháng 11, 2011

Có lẽ tôi đã sai
 Trước giờ trong đầu óc nông cạn của tôi,  chỉ có mỗi suy nghĩ chắc chắn có tiền mới có hạnh phúc, mới có tương lai, có tiền thì sẽ hạnh diện với mọi người, bạn bè. Nhưng  cái suy nghĩ trẻ con đó dường như đã được gội rửa , được lập trình lại mà không bằng một thứ máy móc hay bất kì than thuốc nào  mà chính bằng tình người.
Tuy gia đình tôi không giàu sang, khá giả gì nhưng từ nhỏ đến giờ dường như lúc nào tôi cũng được sống trong sự đầy đủ, sự chăm sóc chu đáo của ba mẹ, nên có lẽ vì vậy mà tôi chưa bao giờ nghĩ hay tưởng tượng đến cuộc sống nghèo khổ, vất vả là như thế nào.
Mặc dù trong cuộc sống của tôi không phải lo nghĩ gì đến tiền bạc, vật chất  nhưng lúc nào tôi cũng thấy chưa đủ, tôi luôn so sánh mình với những đứa bạn con nhà giàu, và nhiều lúc tôi còn có ham muốn giá như mình được sinh ra trong một gia đình đại gia ,giàu có thì hay biết mấy.
Thế nhưng rồi một ngày, tôi ngộ ra rằng cái ham muốn của tôi thật ấu trỉ. Tôi nhận ra được một điều mới mẻ trong cuộc sống này nhờ có một “bà cụ bán trứng vịt lộn”.
Cũng như mọi ngày, chiều hôm đó tôi đi học về , lúc đó cũng đã gần 6h giờ tối, khi hoàng hôn đã dần tắt, bầu trời chuyển sang một màu xám, những ánh đèn phố cũng đang dần được bật sáng, trên đường phố đầy ấp xe cộ đi lại, ai cũng muốn đi thật nhanh về  cùng ăn cơm với gia đình sau một ngày làm việc vất vả. Tôi từ từ rẽ vào hẽm nhà tôi, dưới ánh đèn mờ mờ phía đầu hẽm tôi thấy có một hai chiếc bàn và vài chiếc ghế đang bày ra trên vĩa hè, và có một bà cụ đang lúi cúi dọn dẹp gì đó, tôi đi chậm lại và nhìn, hình như bà cụ này đang bày hàng bán trứng vịt lộn. Tôi đi vào nhà, nhà tôi cách đầu hẽm khoảng 100m , nên đứng trong nhà nhìn ra tôi vân thấy được bà cụ . Không hiểu sao cái hình bóng bà cụ lúi cúi bày hàng một mình lại cứ hiện lên suy nghĩ của tôi. Tôi thắc mắc tại sao, một bà cụ như vậy còn phải đi bán hàng, con cái bà đi đâu mà để mẹ mình như vậy chứ.
 Nhưng trong bữa ăn khi nghe mẹ kể về bà cụ :”bà cụ đó là một người mẹ đáng kính nể , gia đình bà cụ rất khó khăn, chồng mất sớm, bà phải một mình gánh vác việc gia đình và nuôi hai đứa con ăn học. Nghe đến đó thôi là tự nhiên mắt tôi đã rưng nước mắt ,tôi không sao cầm đũa ăn được nữa. Cả buổi tối hôm đó ánh mắt tôi lúc nào cũng nhìn ra bà cụ, cái bóng đèn ngoài đầu hẽm bị tán lá cây che gần hết nên ánh sáng chỗ bà cụ ngồi bán chỉ mờ nhạt dưới bóng cây. Tôi không nhìn rõ khuôn mặt của bà cụ , chỉ thấy được dáng người gầy gò, lom khom.
 Tối hôm nay có vẻ bà cụ cũng bán được nhiều trứng vịt lộn , đến gần 10h, tôi thấy có một anh thanh niên người cũng cao cao , gầy gầy ra giúp bà cụ dọn hàng, tôi đoán chắc đó là con trai bà . Lúc đó tôi đã trách anh con trai kia sao lại bất hiếu để mẹ già phải đi bán hàng, còn anh ta làm gì mà giờ mới ra phụ mẹ. Nếu là tôi thì không đời nào tôi lại để mẹ phải đi bán như vậy.
Cả ngày hôm sau , hình bóng của bà cụ dưới ánh đèn mờ nhạt vẫn thấp thoáng trong đầu óc tôi. Buổi tối sau khi ăn cơm xong khoảng một lát tôi ra ngoài chỗ bán hàng của bà cụ ăn trứng vịt lộn, lúc này khi ngồi gần bà tôi mới nhìn rõ được khuôn mặt gầy gò, nhăn nheo , xạm đen nhưng đầy phúc hậu, bà nói chuyện rất dễ nghe. Khi chỉ có tôi ngồi với bà ,tôi đã hỏi “bà ơi, sao bà già rồi mà không ở nhà nghỉ ngơi” Bà cụ cúi mặt xuống thở dài một tiếng rồi ngẩn lên nhìn tôi cười nhẹ một cái và nói “cũng do hoàn cảnh cả thôi cháu ah, gia đình bà nghèo lắm ,mà bà phải nuôi cho hai con ăn học, bà thương chúng nó lắm ,bà nghĩ dù nghèo đến đâu, vất vả mấy bà cũng chịu đựng được miễn sao con bà học hành nên người vậy là bà thỏa mãn lắm rồi. Cũng may hai đứa con trai bà chúng rất hiếu thảo, tuy bận học nhưng chúng đều tranh thủ đi làm thêm để kiếm tiền phụ giúp bà, chúng không bao giờ đòi hỏi hay thấy mặc cảm gì về gia đình , hai đứa đều đang học năm cuối Đại học kinh tế đó cháu. Tuy bà nghèo nhưng lúc nào bà cũng thấy hãnh diện và tự hào về hai đứa con của mình”Nghe những lời nói của bà cụ, chợt lòng tôi thấy thất lại, cả người lạnh lạnh khó tả. Tôi đi về nhà , nhìn vào gia đình, ba mẹ tôi, tôi nhận ra rằng tôi thật hạnh phúc, may mắn vì tôi có một gia đình đầm ấm, một cuộc sống đầy đủ, vui vẻ.
 Từ tình cảm cao cả của bà cụ, một người mẹ dành hết tình yêu thương cho con mình, tôi hiểu ra gia đình của bà tuy nghèo về vật chất ,tiền bạc nhưng lại rất giàu về tình cảm , có lẽ chính vì giàu tình cảm mới giúp gia đình bà cụ vượt qua được mọi khó khăn , vất vả trong cuộc sống. Tôi thấy tự trách bản thân mình , trước giờ có lẽ ý niệm về tiền mới có hạnh phúc của tôi là sai lầm .giờ đây tôi biết yêu thương và trân trọng hơn những gì mình đang có, tôi sẽ cố gắn học thật tốt để khỏi phụ lòng bố mẹ.   

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

HẸN GẶP LẠI
Cua ơi ! cua ah, bé cua đáng yêu của anh ơi! Hình như đã lâu rồi anh không gọi em như vậy. Cái biệt danh bé cua mà anh đặt cho em cũng bởi vì cái tính trẻ con, hay giận dỗi vô cớ, hay lì lợm ương bướng của em. mỗi lần anh gọi” con cua của anh ơi” là em đã thấy vui lắm rồi.
  Từ chỗ nhắn nhằm tin nhắn qua máy anh cho đến khi găp rồi yêu anh , đối với em đó là cả một điều kì lạ nhưng cũng thật diệu kì.  Khi quen anh em đang còn là một cô bé học sinh cấp ba ngây ngô, với ngoại hình không có gì đặc biệt, có thể nói chưa biết yêu là gì. Nhưng giống như định mệnh chỉ vì sự tình cờ ngẫu nhiên mà em đã gặp được anh , quen anh và yêu anh.
 Điều  em ấn tượng nhất khi lần đầu tiên nói chuyện với anh là giọng nói ấm áp , cách nói chuyện thoải mái của anh  không hiểu sao em không thể nào quên được . Anh đã trở thành một người bạn qua điện thoại của em, những lúc em buồn anh đều nhắn tin an ủi, động viên, và không hiểu sao chỉ cần nói chuyện với anh thôi là em cảm thấy mọi chuyện buồn phiền  đều tan biến theo những câu chuyện cười của anh.
Ba tháng trôi qua , hình như những dòng tin nhắn mà anh gửi đến vào mỗi  buổi sáng “ bé ngủ dậy chưa, dậy đi học thôi, đừng ngủ nướng nữa nha, chúc một ngày mới tốt lành”, hay mỗi buổi tối “em ăn cơm chưa, đừng học bài khuya quá mà ảnh hưởng đến sức khỏe đó nha, chúc em ngủ ngon pjpj” Tuy lúc đó chưa gặp mặt anh lần nào nhưng trong suy nghĩ của em anh là một người biết quan tâm , là người đầy tình cảm, dễ tính , vui vẻ.
      Và dường như sự tình cờ giữa em và anh chưa dừng lại ở đó , khi em biết anh đang là một sinh viên năm 2 trường kinh tế Đà Nẵng thì điều đó lại làm em ngạc nhiên nhưng cũng rất vui mừng vì em có thể gặp được anh, được trực tiếp nói chuyện với anh. Và rồi một ngày , anh hẹn em đi chơi, em vẫn còn nhớ đó là vào ngày thứ bảy, một buổi tối mùa thu mát mẻ , êm diệu. Em và anh cùng gặp nhau , nhưng lại chẳng nói được chuyện gì, vì đây là lần đầu tiên em găp anh cảm giác hồi hộp e ngại khiến em đỏ mặt, lúng túng, chỉ biết cúi mặt, thỉnh thoảng mới dám ngước lên nhìn trộm anh. Em thích nhất là nụ cười và ánh mắt thân thiện của anh khi nói chuyện với em.
  Thế rồi từ ngày đó , những lần hẹn đi chơi vào mỗi buổi chiều thứ bảy , đi ăn kem và đi dạo biển đã dần làm tình cảm giữa em và anh thêm gắn bó,
Anh hơn em 4 tuổi nên lúc nào anh cũng gọi em là cô bé, anh hay chọc em cười và hay kể chuyện cho em nghe. Anh hay nói anh rất vui khi quen được một người em gái như em. Nhưng đối với em không biết từ bao giờ em đã có một thứ tình cảm vượt ra ngoài tình bạn nữa , em dần thấy sợ vì điều đó , em thấy sợ nếu cảm giác của em vượt ra ngoài tình bạn thì liệu anh có rời xa em không , có còn muốn làm bạn với em nữa không,  câu hỏi đó cứ lúc nào cũng tồn tại trong suy nghĩ của em .
Năm đầu tiên  quen nhau , tết năm đó anh phải về quê ăn tết cùng gia đình, lúc anh nói tết này anh về quê , thật sự em rất buồn em rất muốn  giữ  anh ở lại đây ăn tết cùng em. Nhưng em biết thật vô lí nếu nói ra điều đó. Vậy là hai tuần nghỉ tết năm đó đối với em nó thật là dài cả như một thế kỉ, khi không được gặp anh, không cùng anh đi chơi, được nghe tiếng anh nói, những ngày đó em mới nhận rõ ra mình đã thật sự thích anh mất rồi.
  Hai tuần nghỉ tết trôi qua, anh lại ra Đà Nẵng đi học, vậy là em lại được gặp anh. Nhưng không hiểu sao giờ đây em lại cảm thấy ngại ngùng, không dám nhìn thẳng vào mắt anh, không thể nói chuyện thoải mái với anh như trước nữa.  Mỗi lần gặp anh là tim em lại đập nhanh, em không thể nào khống chế nó được. Em rất sợ anh sẽ nhận ra được sự thay đổi của em, nhưng hình như  anh đã dần dần phát hiện ra điều gì đó . Thật sự lúc đó , em rất buồn và bối rối, cảm giác khi yêu một người mà không dám nói ra thật sự rất khó chịu.
           Và dường như hạnh phúc đến với em thật bất ngờ khi một ngày anh nói “Anh yêu em!” , niềm vui pha lẫn sự bất ngờ, nghẹn ngào , em như bị đóng băng , không nói được lời nào, chỉ biết cúi  mặt xuống , ngại ngùng, e thẹn. Anh đến và cầm tay em, tặng em bó hoa hồng và một chú gấu bông nhỏ nhắn màu trắng , “em rất thích gấu bông đúng không, vậy thì hãy để anh làm chú gấu bông bên em nhé”  Câu nói đó càng làm em thêm yêu anh hơn. Từ ngày đó em đã đặt biệt danh cho anh là “chú gấu” , anh từng nói sẽ mãi là chú gấu của riêng em thôi.
   Em và anh yêu nhau 2 năm, tuy trong tình yêu đây không phải là một khoảng thời gian dài, nhưng nó đủ chứng minh cho tình yêu của hai đứa mình. Bây giờ anh đã là sinh viên năm 4, còn em đã là một cô sinh viên năm 2, chúng mình đã trưởng thành hơn , chính chắn hơn trong tình yêu.
   Lúc này, em đang ngồi trong căn phòng , nhìn trời mưa và gió lạnh em lại nhớ anh nhiều hơn ,nhớ những kỉ niệm của hai đứa mình, cùng tắm mưa, cùng ăn quà vật, cùng trèo cây , cùng đi xe đạp quanh công viên , rồi những lần giận hờn nữa chứ. Dã một tháng trôi qua anh xa em, vì anh phải đi thực tập ngoài Hà Nội. Ngồi nhớ anh, em nghe một bài hát, và dường như bài hát đó rất hợp với tâm trạng em lúc này “ em biết rằng khi anh ở xa em là đồng nghĩa với việc không có những buổi chiều thứ bảy tay trong tay cùng đi dạo phố, không có những nụ hôn hay những cái nắm tay. Em chỉ ước rằng sẽ gặp lại anh , dù trên tay anh không có hoa nhưng nụ cười của anh là bó hoa đẹp nhất với em, không có  những món quà nhưng anh chính là món quà lớn nhất của cuộc đời em.” Những câu hát đó cũng chính là tất cả những gì em muốn nói với anh. HẸN GẶP LẠI ANH ! CHÚ GẤU CỦA EM! BÉ CUA LÚC NÀO CŨNG ĐỢI GẤU VÀ YÊU GẤU NHIỀU LẮM!